Lặng lẽ trông người bóng ở đâu ?
Sương rơi lóng lánh hạt đan sầu
Cung hờn não nuột chùng duyên cạn
Điệu oán thâm trầm lạc nghĩa sâu
Liễu rũ xanh gầy lay lắt nhớ
Sen nghiêng sắc nhạt ngẩn ngơ rầu
Đêm tàn giấc muộn đèn hiu hắt
Gác vắng Đông lùa rớt giọt châu !
Sương rơi lóng lánh hạt đan sầu
Cung hờn não nuột chùng duyên cạn
Điệu oán thâm trầm lạc nghĩa sâu
Liễu rũ xanh gầy lay lắt nhớ
Sen nghiêng sắc nhạt ngẩn ngơ rầu
Đêm tàn giấc muộn đèn hiu hắt
Gác vắng Đông lùa rớt giọt châu !
(Hương Trà)
*****
Họa:
Phố lạnh, đêm mờ… bóng nguyệt đâu
Lang thang chỉ thấy gió vương sầu
Đàn ai chợt vẳng rồi thinh lặng
Nốt dạo vừa ngân đã lạc sâu
Cũng tại đồng liêu xui dạ cảm
Nên là đối phận khiến tâm rầu
Đông về dáng liễu còn tha thướt?
Chớ để hương nhòa bởi giọt châu
(Laolamvuon)