Giai nhân thả tóc buông dài
Phím đàn chợt khẽ khiến ai mơ màng
Muộn sầu một chốc xua tan
Tiếng thơ bắt nhịp nồng nàn lời say
Đêm qua lại muốn hết ngày
Ngóng trông dáng nguyệt ngang mây dịu hiền
Bao năm bổi hổi còn nguyên
Rồi thương rồi nhớ giữa miền khói sương
Tìm thơ sưởi ấm canh trường
Đưa tay níu gió mà vương mộng trần
Luyến lưu quấn lấy bàn chân
Lòng nghe tơ khúc một lần khó phai
Cứ mong đời vẫn say hoài
Đêm sương thấy ấm, ban mai thấy tình...
----------------
4, August 2013
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét